支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
佛教语。谓语之称于实,又行能与语相应者。
犹实话。
引《金刚经·离相寂灭分》:“如来 是真语者、实语者、如语者、不誑语者、不异语者。”《敦煌变文集·金刚般若波罗蜜经讲经文》:“假设虚施皆不用,言言实语唱将来。”
引清•夏燮 《中西纪事·外夷助剿》:“该酋已吐实语,谓剿贼本 中国 应办之事。”
即真实、不妄不异之语。指佛或修行者所说之话语。
["①充满。如 ~心。充~。虚~。②符合客观情况,真,真诚。如 ~话。~惠。~际(真实情况)。~践(实行;履行)。~体。~情。~施。~数。~事求是。名~相符。③植物结的果。如 果~。开花结~。④富足。如 殷~。富~。"]详细解释
["①话。如 ~言。汉~。英~。~录。~汇。~重心长。②指“谚语”或“古语”:~云:“皮之不存,毛将焉附”。③代替语言的动作。如 手~。旗~。④说。如 细~。低~。","◎告诉。如 不以~人。"]详细解释
guǒ shí léi léi
yìng yǔ pán kōng
ăi ăi shí shí
lăo lăo shí shí
nán nán zì yǔ
shí shí zài zài
héng héng shí shí
shí yòng zhǔ yì
jǐng yǔ
dà zhòng yǔ
xù yǔ
lěng yǔ
míng fú qí shí
zhēn cái shí liào
míng fù qí shí
jīng yǔ
bǔ shí
dìng shí
mù yǔ
yǔ pǐ
kuáng yǔ
shān yǔ
zhòng shí
shèng yǔ
kōng shí
shǒu shí fă
zhī tǐ yǔ yán
miù yǔ
liú li wù yǔ
pán kōng yìng yǔ
yán gāo yǔ dī
ēn dùn jiā yǔ
gū yán guă yǔ
mù tiāo méi yǔ
tǐ tài yǔ
yăn yǔ yí zhǐ