支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指势力较大的山居部族。
引《后汉书·西羌传论》:“故 永初 之间,羣种蜂起。遂解仇嫌,结盟诅,招引山豪,转相啸聚,揭木为兵,负柴为械。”
["①地面形成的高耸的部分。如 土~。~崖。~峦。~川。~路。~头。~明水秀。~雨欲来风满楼(喻冲突或战争爆发之前的紧张气氛)。②形状像山的。如 ~墙(人字形房屋两侧的墙壁。亦称“房山”)。③形容大声。如 ~响。~呼万岁。④姓。"]详细解释
["①具有杰出才能的人。如 ~杰。英~。文~。自~。②气魄大,直爽痛快,没有拘束的。如 ~放。~爽。~迈。~气。~情。~兴( xìng )。~举。~语。~华。③强横的,有特殊势力的。如 ~强。~门。~族。~绅。巧取~夺。④古同“毫”,极小。"]详细解释
hăn shān tái
shān zhài
shān guāng
shān shuǐ
jiàn shù dāo shān
yīn shān shān mài
shān kòu
lăo shān lăo yù
háo fàng bù jī
sì jǐng shān shuǐ tú
wū lā ěr shān mài
gāng dǐ sī shān mài
shān hăi jīng
shān fēng
háo dǔ
kuā háo
shān xī
mà shān mén
liè shān shì
miăo ruò hé shān
háo mò
shān gāo
chá yá shān
huái shān xiāng líng
qiăn shān
shān fén
jìn yún shān
shuǐ běi shān rén
háo jué
ā nù dá shān
shān chuān mǐ jù
gù shān é zhēn
shí fēng shān
háo mén guì zhái
dăo shān qīng hăi
háo mài bù qún