支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
山中小道。
例山径幽幽。
英path;
山间小路。
引唐•储光羲 《幽人居》诗:“幽人下山径,去去夹青林。”明•王守仁 《宿萍乡武云观》诗:“晓行山径树高低,雨后春泥没马蹄。”许地山 《荼蘼》:“宗之 只笑着点点头,随即从西边的山径回家去。”
山岭。一说,山径即山坡。见 杨伯峻 《孟子译注》。
引《孟子·尽心下》:“山径之蹊间,介然用之而成路,为间不用,则茅塞之矣。”赵岐 注:“山径,山之领。”
例如:「这些山径,是许多登山者披荆斩棘,开辟出来的。」
["①地面形成的高耸的部分。如 土~。~崖。~峦。~川。~路。~头。~明水秀。~雨欲来风满楼(喻冲突或战争爆发之前的紧张气氛)。②形状像山的。如 ~墙(人字形房屋两侧的墙壁。亦称“房山”)。③形容大声。如 ~响。~呼万岁。④姓。"]详细解释
["①小路;亦指道路,方法。如 ~道。山~。捷~。途~。大相~庭(相差太远)。②直,直捷了当。如 ~直。~流。~情(任性)。~自。③数学上指连接圆心和圆周的直线。如 直~。"]详细解释
yí shān zào hăi
shān jiăo
chuān shān chéng guǒ
liú dé qīng shān zài , bù pà méi chái shāo
sān shén shān
shāng shān sì wēng
shān xiá
dào shí shān shàng chàng shí gē
măn shān măn gǔ
shān méng hăi shì
zhōng shān zhuāng
wén shān huì hăi
shān bàn
tiě shān
shān yáng róng
shān gāo shuǐ xiăn
dă shān
shān liáng
tóng shān tiě bì
shān gǔ
jìng qù
yàn dàng shān
shān zūn
shān fán
wén méng fù shān
ēn dé rú shān
fāng shān guān
căi shān
tàng shǒu shān yù
sōng shān
shān dōng qín shū
shān wēn shuǐ ruăn
cùn shān
huò mài duī shān
bù jìng xiāng tóng
fèng míng qí shān