支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
凌辱;受凌辱。
引《韩非子·亡徵》:“挫辱大臣而狎其身。”《后汉书·杜林传》:“夫人情挫辱,则义节之风损。”宋•洪迈 《夷坚丁志·德清树妖》:“德清•民家为祟扰,邀 宋•至其居,治不效,更为鬼挫辱。”清 蒲松龄 《聊斋志异·锺生》:“无已,同往哀之,恐担挫辱不浅也。”章炳麟 《秦献记》:“鞅 挫辱太子,而上不肆行。”
屈辱、羞辱。
引《后汉书·卷二七·杜林传》:「夫人情挫辱,则义节之风损。」《聊斋志异·卷八·钟生》:「无已,同往哀之,恐担挫辱不浅也。』」
近摧辱
凌辱;受凌辱。《韩非子·亡徵》:“挫辱大臣而狎其身。”《后汉书·杜林传》:“夫人情挫辱,则义节之风损。” 宋 洪迈 《夷坚丁志·德清树妖》:“ 德清 民家为祟扰,邀 宋 至其居,治不效,更为鬼挫辱。” 清 蒲松龄 《聊斋志异·锺生》:“无已,同往哀之,恐担挫辱不浅也。” 章炳麟 《秦献记》:“ 鞅 挫辱太子,而上不肆行。”
["①不顺利,失败。如 ~折。~败。~伤。~失。②按下,使音调降低。如 抑扬顿~。③摧折。④书法用笔的一种。"]详细解释
["①羞耻。如 羞~。耻~。②使受到羞耻。如 ~骂。侮~。折~。③谦辞,表示承蒙。如 ~承。~赐。④玷污,辜负。如 ~没( mò )。~命。玷~。"]详细解释
zhī zhǐ bù rǔ
pú biān shì rǔ
zhī róng shǒu rǔ
bù rǔ shǐ mìng
cuò shāng
xiū rǔ
zhèng cuò
rǔ guó
zì qǔ qí rǔ
cuàn rǔ
cuò fēng
cuò xī
yăn cuò
yōu rǔ
chì rǔ
xiàn rǔ
rǔ dào
rǔ kuàng
rǔ tái
chǒng rǔ ruò jīng
kēng qiăng dùn cuò
bēi rǔ
líng rǔ
qīn rǔ
bīng cuò dì xuē
xìng rǔ
chuí rǔ
guò rǔ
hán rǔ
jūn rǔ chén sǐ
yú cì zhī rǔ
xiàn jiān cuò ruì
diàn rǔ mén tíng
shēng chén róng rǔ
rǔ mén bài hù
kuà xià rǔ