支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
古礼器。用以舀酒浆。柄刻龙形,故称。
引《礼记·明堂位》:“其勺, 夏后氏 以龙勺, 殷 以疏勺, 周 以蒲勺。”郑玄 注:“龙,龙头也。”孔颖达 疏:“勺为龙头。”孙希旦 集解:“勺,所以酌鬱鬯而注於瓚者也。”唐•裴度 《黄目樽赋》:“自可配於龙勺,焉取儔於兕觥。”《新唐书·牛僧孺传》:“僧孺 入朝……为 山南东道 节度使。赐彝樽、龙勺。詔曰:‘精金古器以比况君子,卿宜少留。’”
古代盛酒浆的礼器。柄上刻有龙形。
引《礼记·明堂位》:「夏后氏以龙勺,殷以疏勺,周以蒲勺。」
["①一种有柄的可以舀取东西的器具。如 ~子。饭~儿。掌~儿的(厨师)。②中国市制容量单位,一升的百分之一。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
lóng biàn
zhū lóng
lóng sūn
lóng hú
lóng jīng
shé lóng
băi huā lóng jǐn
lóng yǐn gōng zhuì
lóng shū
lóng tuì
lóng wō
lóng méi
lóng shēng
lóng suǐ
lóng shǒu
wǔ lóng
lóng mén èr shí pǐn
jiāo lóng dé shuǐ
qīng lóng sì
fú lóng
xiăo lóng tuán
cuàn lóng yán bēi
lóng jìn wèi
lóng yuè hǔ jù
pú lóng ài hǔ
sháo bā
chán tuì lóng biàn
fù fèng pān lóng
huǒ jiàn lóng
lóng hàn fèng yì
lóng míng shī hǒu
shuāng lóng xì zhū
lóng yú zá hū
guī lóng lín fèng
bēn téng lóng
lóng tóu dà hăi