支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
佩玉的美称。
引南朝 梁 王僧孺 《詹事徐府君集序》:“宝佩鸣风,丰貂映日。”《宋史·乐志十六》:“衮衣辉焕,宝佩琳琅。”
["①挂,带。如 ~带。~戴。~剑。②古代系在衣带上的玉饰。如 玉~。③心悦诚服。如 ~服。钦~。敬~。可~。"]详细解释
["①玉器,泛指珍贵的东西。如 ~贝。~剑。~物。~藏( zàng )。国~。财~。珍~。传( chuán )家~。如获至~。~贵。②帝王的印信,借指帝位。如 ~座。登大~(皇帝登基)。③敬辞,用于称别人的,~地。~刹(称呼庙字)。~号(称呼别人的店铺)。④指金属货币。如 元~。⑤赌具的一种。如 开~。押~。"]详细解释
wén fáng sì băo
qī băo tái
băo guì
fă băo
băo shān kōng huí
băo wù
chǔn băo
yòng băo
băo jiē
băo shū
băo chà
lì băo
băo yīng
jiā băo
bā băo shān
pèi kē
pèi suì
pèi xī
băo dào
băo píng
băo zhuàn
huáng dì zhī băo
pèi xiāng
zhì băo
míng băo
guàn jī pèi jiā
yù huò fēi băo
róng băo zhāi
xǐ băo zhuāng
rú míng pèi huán
xián huá pèi shí
chūn yuán băo
dăo guān luò pèi
băo zhōng mó shì
wàn băo jí mén
wéi xián zhī pèi