支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
说话。
例他总是不吭声,任劳任怨。
英utter a word or sound;
做声;说话。
引魏巍 《东方》第三部第九章:“他直憋了一天气没有吭声。”
发出声音或说话。
例如:「他被骂得狗血淋头,却久久不敢吭声。」
["◎喉咙,嗓子。如 引~高歌。","◎出声,发言。如 ~气。~声。"]详细解释
["①物体振动时所产生的能引起听觉的波。如 ~音。~带。②消息,音讯。如 ~息。不通~气。③说出来让人知道,扬言,宣称。如 ~明。~辩(公开辩白)。~泪俱下。~嘶力竭。④名誉。如 名~。⑤音乐歌舞。如 ~伎(女乐,古代的歌姬舞女)。~色。"]详细解释
dăng yán zhí shēng
tóng shēng gòng qì
yíng shēng
shān yáng dí shēng
chǒu shēng
zhī zhī shēng
guài shēng guài qì
rǔ shēng rǔ qì
liú shēng jī
kēng shēng
shēng bō
shēng gē
yă què wú shēng
jiăo shēng
zòng shēng
shēng sè bìng lì
yīn shēng
kēng chī biě dù
shēng căi
yī kǒu yī shēng
ǹg shēng
téng shēng
rù shēng
shēng chòu
fǔ bèi è kēng
hān shēng rú léi
dá shēng
hè rán yǒu shēng
jùn shēng
shēng qǔ
jūn shēng
sāi shēng
fēi shēng shì jiè
shuǐ shēng xuān téng
lè shēng yōu yáng