支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
发怒而大声斥责。同“呵斥”(hēchì)
英berate; excoriate;
呵斥。
引《后汉书·祭遵传》:“众见 遵 伤,稍引退, 遵 呼叱止之。”叶圣陶 《四三集·寒假的一天》:“这当儿,人群中起了一种呼叱似的喊声:‘让开点!让开点!’”老舍 《骆驼祥子》十三:“等到天亮,街上有了大车的轮声与赶车人的呼叱。”
呼叫呵叱。
引《后汉书·卷二〇·祭遵传》:「众见遵伤,稍引退,遵呼叱止之。」
近叱责
["◎大声呵斥。如 怒~。~问。~骂。~责。~咤(发怒的声音)。~咤风云(形容声势威力很大)。"]详细解释
["①喊。如 ~喊。~声。~吁。~天号( háo )地。②唤,叫。如 ~唤。~叫。~应。~朋引类(招引同类的人,共同做坏事)。③往外出气,与“吸”相对。如 ~气。~吸。④象声词。如 ~地跳起来。⑤姓。"]详细解释
hū yăn
hū hán
qì hū hū
jí hū hū
qiāng hū yù jué
dà shēng huān hū
bā fāng hū yìng
chì hè
hū hóng hē lǜ
hū hóng jiào liù
hū xiào ér guò
hū gào
nù chì
chì chì
wū hū āi zāi
niān hū hū
shēn hū xī
dă hū lū
chuán hū
sōng hū
cháng hū
tòng chì
shēn hū
jiào hū
kuáng hū
yáo hū xiāng yīng
hé kǒu hū
chēng hū qí hòu
mù hū lì duō
dùn hū
răng bì yī hū
xū hū jiào
cháng hū duăn tàn
fǔ xiōng hū tiān
gòu guī hū tiān
hū xiào ér lái