支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
亦作“山甿”。
山民。
亦作“山甿”。山民。
引唐•李直方 《白苹亭记》:“公家受其利,山氓蒙其惠。”唐•司空图 《卢公神道碑》:“且徵赋食,山甿相勉贡输,军声大振。”清•陆次云 《王别驾传》:“有山氓某姓者,诣案白事,云其兄为虎囓伤。”
亦作“ 山甿 ”。山民。 唐 李直方 《白苹亭记》:“公家受其利,山氓蒙其惠。” 唐 司空图 《卢公神道碑》:“且徵赋食,山甿相勉贡输,军声大振。” 清 陆次云 《王别驾传》:“有山氓某姓者,诣案白事,云其兄为虎囓伤。”
["①地面形成的高耸的部分。如 土~。~崖。~峦。~川。~路。~头。~明水秀。~雨欲来风满楼(喻冲突或战争爆发之前的紧张气氛)。②形状像山的。如 ~墙(人字形房屋两侧的墙壁。亦称“房山”)。③形容大声。如 ~响。~呼万岁。④姓。"]详细解释
["◎古代称民(特指外来的)如 ~隶(充当隶役的平民)。群~。","◎〔流~〕见“流”。"]详细解释
shān jī
shān tíng
bá shān jǔ dǐng
cán shān
dāo shān jiàn shù
tiān shān shān mài
shān lù
kào shān chī shān
ā ěr jīn shān mài
dōng shān
shān qióng shuǐ jué
shān jū
liú shuǐ gāo shān
shān yī
dōng shān gāo wò
shān yáo
lǒng shān
kāi shān zhī zǔ
yán shān
jī tǔ chéng shān
jùn jī shān
wén méng fù shān
shān zōu hăi yú
luó fēng shān
líng shān
shān tái
wū shān yún yǔ
qīng shān rú dài
hóng shān shăo zhào
rì mù xī shān
fàn jìng shān
shān yín zé chàng
lù lín shān
shuǐ sòng shān yíng
fān shān shè shuǐ
huǒ shān shuān