支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
门口墙边。
指门和墙。
指门庭之间。
引《南史·循吏传·杜骥》:“帝微行,夜輒在 幼文 门墉间听其絃管。”
引宋•曾巩 《洪州东门记》:“在《雅》之《绵》, 古公亶父 徙宅於 岐,作为宫室,门墉得宜应礼。”
引唐•郑谷 《叙事感恩上狄右丞》诗:“半生悲逆旅,二纪间门墉。”
mén yōng ㄇㄣˊ ㄩㄥ
(1).门口墙边。《南史·循吏传·杜骥》:“帝微行,夜辄在 幼文 门墉间听其弦管。”
(2).指门和墙。 宋 曾巩 《洪州东门记》:“在《雅》之《绵》, 古公亶父 徙宅於 岐 ,作为宫室,门墉得宜应礼。”
(3).指门庭之间。 唐 郑谷 《叙事感恩上狄右丞》诗:“半生悲逆旅,二纪间门墉。”
["①城墙。如 ~垣。②高墙:“谁谓鼠无牙?何以穿我~!”。"]详细解释
["①建筑物的出入口,又指安装在出入口能开关的装置。如 ~儿。~口。开~见山。②形状或作用像门的东西。如 电~。③途径,诀窍。如 ~径。~道儿。④旧时指封建家族或家族的一支,现亦指一般的家庭。如 ~第。~风。~婿。长( zhǎng )~长子。⑤事物的分类。如 分~别类。⑥宗教的教派或学术思想的派别。如 教~。~徒。⑦量词。如 一~大炮。⑧姓。"]详细解释
yuè dòng mén
dùn jì sāng mén
wàn hù qiān mén
găi huàn mén tíng
èr mén
chán mén chán hù
mén piào
qīng mén lǜ yù fáng
mén bā zú
ān quán mén
zhàng mén
mén jiāng
mén tú
kuài mén
bēn mén
péng mén bì hù
yá mén
mìng mén
shàn mén
jīn mă mén
sēng mén
bīn kè yíng mén
qiú mén
āi mén zhú hù
wǔ mén
huáng mén
dāng mén duì hù
jīn mén yǔ kè
mén chǒng
găi huàn mén méi
mén jué
mén zhàng
suì dào mén
qióng xiàng jué mén
chū mén yīng zhé
jìn mén nǚ xù