支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
隐逸之士对君王的自称。
引唐•刘肃 《大唐新语·隐逸》:“玄宗 徵 嵩山 隐士 卢鸿,三詔乃至。及謁见不拜,但磬折而已。问其故, 鸿 对曰:臣闻 老子 云:‘礼者,忠信之薄’,不足可依,山臣 鸿,敢不忠信奉见。”
["①地面形成的高耸的部分。如 土~。~崖。~峦。~川。~路。~头。~明水秀。~雨欲来风满楼(喻冲突或战争爆发之前的紧张气氛)。②形状像山的。如 ~墙(人字形房屋两侧的墙壁。亦称“房山”)。③形容大声。如 ~响。~呼万岁。④姓。"]详细解释
["①君主时代的官吏,有时亦包括百姓。如 ~僚。~子。~服。君~。②官吏对君主的自称:“王必无人,~愿奉璧往使。”③古人谦称自己。④古代指男性奴隶。如 ~仆。~虏。"]详细解释
chūn shān rú xiào
lán shān
shān mén
bì shān
shān shàng wú lăo hǔ , hóu zǐ chēng dà wáng
shān míng shuǐ xiù
mă liú shān
gé háng rú gé shān
yǔ zhōng dēng tài shān
jiǔ zǐ shān
tiān yún shān chuán qí
qīng shān bái yún rén
băo shān kōng huí
chǔ chén
chén zuǒ
zhàng rén shān
yù quán shān
cóng shān
shān yǔ
shān găng zǐ
shān shè
mí shān kuà gǔ
wěn zuò tài shān
shān bēi
hào lìng rú shān
kōng tóng shān sǒu
shān chī
shān yáo yě sù
zhǔ hù xī shān
duò lèi xiàn shān
xiào ào hú shān
wén chén wǔ jiàng
qióng shān hé
lú shān gōng
ēn zhòng tài shān
hū xiào shān zhuāng