支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
茶名。
指竹笋。
引宋•姚宽 《西溪丛话》:“茶有十纲,第一第二纲太嫩,第三纲最妙,自六纲至十纲,小团至大团而至。第一名曰试新,第二名曰贡新,第三名有十六色:龙园胜、雪白茶、万寿龙芽。”宋•杨万里 《过平望》诗:“午睡起来情绪恶,急呼蟹眼瀹龙芽。”元•谢宗可 《茶筅诗》:“万缕引风归蟹眼,半瓶飞雪起龙牙。”
引清•屈大均 《广东新语·草语·竹》:“其稍甜者惟油筒竹,笋名龙芽。”
["①植物的幼体,可以发育成茎、叶或花的那一部分。如 发~。嫩~。幼~。萌~。豆~。②形状像芽的东西。如 肉~(伤口愈合后多长出的肉)。银~(银矿苗)。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
lóng chuán
lóng zhàng
lóng bó
shén lóng mă zhuàng
lín hé zhăo lóng
lóng fǔ
lóng luăn
lóng zhōu zòng
chàng lóng yăn
lóng pèi
lóng qián
lóng jīng
lóng xuān
xiáng lóng fú hǔ
wò lóng zì rán băo hù qū
lóng fān
lóng gǔ chē
zhí dăo huáng lóng
mí lóng
lóng jīng yú
yú lóng màn yán
hài lóng
yú shēng lóng mén
gān lóng
dú lóng
lóng wén jiàn
shén lóng jiàn shǒu
yá yì
lóng téng hǔ jù
shèn lóng
zhēng lóng
lóng pán fèng zhù
fèng zhù lóng pán
tuò lóng
yá bāo chū fàng
bì lóng xǐ dié