支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
即龙华树。
指弥勒佛。弥勒佛成道于龙华树下,故称。
即龙华树。参见“龙华树”。
引清•金农 《冬心画佛题记》:“佛之 化城,城中有无忧林,林中有十二种树,龙窠其一也。”
指 弥勒佛。弥勒佛 成道于龙华树下,故称。
引清•金农 《冬心画佛题记》:“李公麟 画长带 观音 像, 关仝 画 龙窠 佛像, 董源 画 定光 佛像, 黄居寀 画著色 观音 像。”
一种可以治疮瘢的石子。 唐 冯贽 《云仙杂记·龙窠石》:“ 中山 僧 表坚 ,面多瘢痕,偶溪中得石如鸡子,夜觉凉冷,信手磨面,瘢痕尽灭。后读《博异志》,曰:龙窠石,磨疮瘢大效。
["①昆虫、鸟兽的巢穴。如 ~巢。狗~。②借指人安居或聚会的处所:“抛却山中诗酒~”。③〔~臼〕指文章所依据的老套子,陈旧的格调。④用同“颗”。⑤用同“棵”。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
hǔ wò lóng tiào
lóng zhé
zhū pó lóng
lóng téng hǔ zhí
lóng qù dǐng hú
lóng jǐ
lóng lín zuò
lóng ruì
lóng mén zhàng
lóng xiāng
lóng duàn
lóng jiàn
xiăo lóng
tóu lóng
lóng băng
qí lóng
lóng xīng sì
lóng jīng hǔ měng
yú lóng màn yăn
hài lóng
lóng huá shù
tiào lóng mén
lóng zhēng hǔ dòu
kē míng
ruì lóng năo
tóng lóng mén
lóng jǐng sì
lóng shé fēi wǔ
fèng zhù lóng xiāng
lóng wěi yán
xǐ tuō lóng mén
bái ěr lóng
shuă lóng
lóng rán pān qì
jiāo lóng chū hăi
yì shǒu lóng