支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
声音与容貌。
特指文学作品中的事物形象和描绘技巧。
特指人说话的声音和脸色。
引唐•白居易 《和顺之琴者》:“阴阴花院月,耿耿兰房烛,中有弄琴人,声貌俱如玉。”
引南朝•梁 刘勰 《文心雕龙·通变》:“夫夸张声貌,则 汉•初已极。”南朝 梁 刘勰 《文心雕龙·铨赋》:“及 灵均 唱骚,始广声貌。然则赋也者,受命於诗人,而拓宇於《楚辞》也。”
引《南史·荀伯玉传》:“比出,二人飢乏,气息惙然,切齿形于声貌。”
声音形貌。
引南朝梁·刘勰《文心雕龙·诠赋》:「及灵均唱骚,始广声貌,然赋也者,受命于诗人,拓宇于楚辞也。」
【释义】:1.声音与容貌。 2.特指文学作品中的事物形象和描绘技巧。
["①物体振动时所产生的能引起听觉的波。如 ~音。~带。②消息,音讯。如 ~息。不通~气。③说出来让人知道,扬言,宣称。如 ~明。~辩(公开辩白)。~泪俱下。~嘶力竭。④名誉。如 名~。⑤音乐歌舞。如 ~伎(女乐,古代的歌姬舞女)。~色。"]详细解释
["①面容。如 面~。容~。~相。以~取人。②外表的样子。如 礼~。~合神离。道~岸然。③外观。如 全~。④古书注解里表示状态、样子,如“飞貌”指飞的样子。⑤描绘,画像:“命工~妃于别殿”。"]详细解释
xiāo shēng nì jì
bēi shēng zài dào
qiāng shēng dāo yǐng
shēng jià shí bèi
chǒu shēng sì yì
fēng mào
shī shēng
xiàng shēng cí
líng shēng
shēng wēi
shēng fú
mào xiāng
xióng shēng
mào chán
wù mào
zé shēng
hōng lóng shēng
shēng lèi
shēng zhàng
gē shēng liáo liàng
shēng nà
huì shēng xiě yǐng
sòng mào
chuán shēng qì
ruăn shēng
hú líng shēng sòu
shēng zhōng gěi fù
liáng shēng
chén shēng
shēng líng
dié shēng
hăi àn dì mào
shēng zhèn tiān dì
jiă yù chí shēng
yī lù kū shēng
yù mào huā róng